THỐNG KÊ BÀI VIẾT

Gửi bài nhiều
-‘๑’-ıl Elnaizßø
Boo khờ
nhoxpuon
LyzLaders
peden
WAF«—VôLệ
ll3o0n
silence*
nhoxpuon™
_[Mr].TuAn_®
Topic xem nhiều


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Chị khóc, nước mắt giàn giụa, nhìn đứa con bé bỏng đau đớn quấn chằng
chịt băng trắng khắp người chị không còn đứng được vững nên chồng phải
dìu đi. Những tiếng gọi đứt quãng “con ơi đừng bỏ bố mẹ…xin con” cứ liên
tục vang lên nghe não nuột đến xót xa


Người
phụ nữ ấy là Nguyễn Thị Thắm cùng chồng là anh Trần Văn Thoại đã lặn
lội quãng đường xa xôi từ tận trong vùng quê nghèo Quảng Bình ra đến
viện bỏng Quốc Gia ngoài Hà Nội bởi đứa con thơ đang trong tình trạng
nguy kịch. Bị bỏng sau tai nạn ngã vào nồi cháo hiện tại bé Trần Lệ
Quyên (hơn 1 tuổi) đang rất nguy hiểm và phải điều trị tại khoa hồi sức
cấp cứu.





Với diện tích bỏng lên đến 60% toàn bộ cơ thể, bỏng
sâu độ 4, kèm theo những cơn sốt li bì, hiện tính mạng của Quyên đang
hết sức nguy kịch


Cuộc sống ở nông thôn nghèo túng khiến hai
vợ chồng sáng nào cũng nấu cháo mang ra chợ bán, mong kiếm được đồng về
lo bữa cơm đủ đầy cho hai đứa con. Nhưng chuyện chẳng lành đã ập đến với
con gái chị cũng chính từ nồi cháo – nguồn thu nhập chính nuôi sống cả
gia đình này. Sáng hôm đó khi bố mẹ đang chuẩn bị đồ đi chợ thì bé Quyên
thức dậy từ lúc nào và quanh quẩn bên nồi cháo rồi ngã cả người ngồi
vào đó. Những tiếng khóc thét đau đớn, em lịm người đi lúc đó hai vợ
chồng mới biết và tá hỏa cho con đến ngay bệnh viện Đồng Hới nhưng tình
trạng của em quá nguy kịch nên các bác sĩ phải chuyển gấp ra viện bỏng
Quốc gia Hà Nội để điều trị.

Nhớ lại giây phút kinh hoàng ngày hôm đó,
chị Thắm cũng lặng người đi không còn khóc nổi nữa. Ngồi bên cạnh anh
Trần Văn Thoại với đôi mắt đỏ hoe chỉ im lặng cúi đầu bởi anh ân hận lắm
“Là lỗi của vợ chồng tôi chị ạ, con bé đáng lẽ ra chúng tôi phải trông
nom cẩn thận đằng này còn mải việc nọ việc kia nên con mới ra nông nỗi
này. Là tại vợ chồng tôi đã làm con phải đau đớn như thế này”





Chị Thắm và anh Thoại ân hận bởi nghĩ vì mình mà con phải chịu đau đớn

Trong phòng bệnh, thật không
thể cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh đứa bé non dại quằn quại
trong cơn đau. Với diện tích bỏng lên đến 60% toàn bộ cơ thể, bỏng sâu
độ 4 em bị sốt li bì phải thở bình oxy và điều trị tích cực. Không những
thế khi nhập viện Quyên đã bị nhiễm khuẩn vết thương nên càng nguy hiểm
và kéo dài thời gian chữa trị. Điều mà các bác sĩ ở đây lo lắng đó là
ngoài những thuốc được bảo hiểm chi trả em còn phải dùng nhiều những
loại thuốc ngoài đắt tiền bên ngoài mà hoàn cảnh gia đình thì quá túng
thiếu.

Chị Thắm kể hôm đưa con lên viện, vợ chồng
vay vội vàng hàng xóm được hơn 2 triệu đồng rồi từ bệnh viện Đồng Hới ra
thẳng Hà Nội luôn. Mấy hôm con vẫn sốt mê man cả hai vợ chồng nóng lòng
như có lửa đốt, ngoài này lại không có ai thân thích để vay mượn nên
anh đang tính trở vào Quảng Bình để lo cắm sổ đỏ nhưng lại sợ điều chẳng
lành sẽ đến nên còn nấn ná. Không có tiền mua cơm ăn hàng ngày, bệnh
viện hoàn toàn phải hỗ trợ cho gia đình ăn uống và kí nợ tiền dùng thuốc
cho con. Nhìn cảnh vợ chồng nghèo ở viện chăm con, các bác sĩ và y tá ở
đây ai cũng chạnh lòng thương nhưng càng ái ngại hơn khi Quyên vẫn đang
trong tình trạng nguy kịch. Em sẽ còn phải chống chọi với những cơn đau
dài mà bố mẹ thì kiệt quệ không nơi bấu víu.





Không biết rồi đây số phận của em sẽ ra sao khi bố mẹ quá nghèo túng không thể lo nổi tiền chữa trị cho em?

Trên giường bệnh em thiu
thiu ngủ nhưng chỉ được một lúc lại chập chờn tỉnh giấc rồi mếu máo
khiến chị Thắm cũng chỉ biết khóc theo con. Nắm lấy đôi bàn tay bé xíu
đang giơ ra của con, chị ước có thể gánh được nỗi đau về thể xác này
nhưng sự thật trớ trêu khiến chị chỉ biết đứng ngoài mà nhìn, mà thương
đến quặn ruột. Mỗi lần nghe bác sĩ thông báo về tình hình của con, hai
vợ chồng chỉ biết quay mặt ra ngoài mà khóc để cố dấu đi những giọt nước
mắt tủi phận.


Tài sản cuối cùng ở quê là căn nhà ngói
thấp bé anh cũng đã nhờ người làm thủ tục cắm rồi mà không dám lên ô tô
về bởi giữa đường sợ lắm phải nghe tin dữ. Chắp tay cầu nguyện, người bố
ấy xin con đừng bỏ đi cho dù phải đánh đổi bất cứ thứ gì anh chị có.
Nhưng người cha, người mẹ ấy nào có gì đâu ngoài bàn tay trắng và tình
yêu con hơn cả mạng sống của mình?

Xem lý lịch thành viên http://www.chaokontum.com/forum

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Đang tải dữ liệu...
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog