THỐNG KÊ BÀI VIẾT

Gửi bài nhiều
-‘๑’-ıl Elnaizßø
Boo khờ
nhoxpuon
LyzLaders
peden
WAF«—VôLệ
ll3o0n
silence*
nhoxpuon™
_[Mr].TuAn_®
Topic xem nhiều


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

(Phunutoday)- Sau khi uống xong cốc bia thứ hai tôi không còn biết
gì nữa, cho đến khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trong một căn
phòng rất sang trọng và trên người không còn một mảnh vải che thân.



Ảnh minh họa

Tôi là Thu Giang, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, là cán bộ tổ
chức cho một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, công việc của tôi
đang làm hiện tại thì rất tốt. Nhưng chuyện tình cảm của tôi thì lại
đang rơi vào một hoàn cảnh tối tăm, bế tắc vô cùng. Tôi đã suy nghĩ rất
nhiều, và quyết định chia sẻ lên đây để xin lời khuyên từ độc giả.

Chuyện bắt đầu từ cách đây 8 năm trở về trước bố tôi không may đã qua
đời vì một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Khi đó tôi chỉ là một cô bé
18 tuổi vừa tốt nghiệp cấp 3. Chưa hiểu nhiều về cuộc đời nhưng tôi
cũng lờ mờ hiểu rằng từ nay cuộc sống của tôi sẽ khó khăn hơn rất
nhiều, vì ở nhà bố tôi là lao động chính trong gia đình, mọi chi tiêu
trong gia đình đều phải nhờ cả vào đồng lương của bố.

Bố tôi chết đi để lại gánh nặng trên đôi vai gầy mẹ tôi là một khoàn
nợ gần 50 triệu (do phải chạy chữa thuốc thang cho bố sau khi tai nạn
xảy ra) và 3 đứa con nhỏ chưa biết gì. Tôi là chị cả trong 3 đứa con thơ
dại ấy. Thương mẹ vất vả, tôi đã rời bỏ quê hương xuống Hà Nội tìm
cho mình một công việc kiếm thêm thu nhập giúp mẹ trả nợ số tiền ấy.

Nhưng một đứa con gái như tôi biết làm gì khi không có nghề nghiệp
trong tay? Tôi bơ vơ trên đất khách quê người, lạc lõng nơi phồn hoa
trong đói khát và rách rưới. Và rồi nhờ bề ngoài xinh xắn, tôi cũng được
nhận vào làm ở một nhà hàng ăn uống khá sang trọng. Công việc chủ yếu
của tôi là rót rượu và mời chào khách, đôi khi tôi cũng phải uống một
vài ly rượu để làm vui lòng những thượng đế ở đây

Rồi một buổi chiều định mệnh của đời tôi. Hôm ấy có một đoàn khách
khoảng gần chục người vào nhà hàng để ăn uống, họ là những người rất
sang trọng và thường xuyên tới nhà hàng này ăn uống. Cũng giống như mọi
lần trước đó, họ lại yêu cầu tôi phục vụ, theo yêu cầu của chủ nhà
hàng, hôm đó tôi cũng uống 2 cốc bia để những người khách vui lòng.

Sau khi uống xong cốc bia thứ hai tôi không còn biết gì nữa, cho đến khi
mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trong một căn phòng rất sang trọng
và trên người không còn một mảnh vải che thân. Tôi chưa hiểu chuyện gì
đã sảy ra thì nhìn sang bên cạnh, một trong số những người khách vẫn
thường xuyên ghé nhà hàng nơi tôi làm việc đáng tuổi cha tôi đang ngồi
trầm ngâm hút thuốc. Kịp vơ vội tấm chăn khoác lên mình rồi tôi gào
thét và lao ra khỏi cửa. Tôi chạy qua bao nhiêu phòng, bao nhiêu lối
tôi không biết nữa, nhưng tôi đã ra đường và va vào một chiếc xe hơi.

Tôi lại ngất lịm đi, và khi tỉnh dậy lại là một người đàn ông ở bên
cạnh. Nhưng người đàn ông ấy không phải người tôi đã gặp ở trong phòng
ngủ sang trọng kia, và nơi tôi nằm hôm đó cũng không phải là phòng ngủ
mà là bênh viện. Thì ra trong khi bỏ chạy khỏi phòng ngủ tôi đã lao
phải một chiếc ô tô của người đàn ông này khi hai vợ chồng ông đang
trên đường về nhà, và ông ấy đã đưa tôi vào bệnh viện.
Vì thương cho hoàn cảnh của tôi ông bà đã nhận tôi làm con nuôi, và hỗ
trợ tôi ăn học đại học. Giờ đây tôi đã học xong đại học và ra trường đi
làm được 3 năm, đây cũng là khoảng thời gian tôi và anh yêu nhau, vì
chúng tôi cùng học chung lớp đại học, nhưng mãi đến khi ra trường mới
chính thức nhận lời yêu. Thời gian yêu nhau 3 năm đủ để cho tôi tin
tưởng anh và tôi đã nói hết những gì trong quá khứ của tôi cho anh nghe.
Anh không vui nhưng cũng chẳng buồn vì anh bảo đó là quá khứ nên anh
sẵn sàng chấp nhận nó. Anh cũng bắt tôi phải hứa, sẽ không bao giờ
khơi lại quá khứ, vì đó là quá khứ buồn, và nó sẽ làm tôi và anh không
được vui.

Chủ nhật vừa rồi anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ anh, cũng là để thưa bố
mẹ câu chuyện tình yêu của chúng tôi sang trang mới. Trong lòng tôi cảm
thấy rất vui vì sau bao nhiêu khổ cực tôi cũng đã bắt đầu chạm được
đến hạnh phúc thực sự. Nhưng cuộc đời sao lắm điều ngang trái vậy, khi
tôi bước vào ngôi nhà ấy thì tôi đã gặp lại con người ấy, con người
của gần 10 năm năm về trước… Quá sợ hãi, tôi đã bỏ chạy ra khỏi ngôi
nhà có người đàn ông đã phá nát cuộc đời mình.

Kể từ đó đến nay đã được gần một tuần. Tôi bỏ về quê, không đi làm và
tắt máy điện thoại. Gọi cho tôi không được, anh gọi về nhà tôi ở quê,
nhưng tôi dặn mẹ tôi bảo tôi không về nhà. Tôi biết anh đang rất lo
lắng cho tôi, và không hiểu được chuyện gì đang xảy ra với tôi. Nhưng
tôi phải làm gì bây giờ, không lẽ chấp nhận cưới anh để hàng ngày phải
đối diện với một người bố chồng đã từng ngủ với mình sao?. Xin hãy
nói cho tôi biết tôi phải làm gì bây giờ.

Xem lý lịch thành viên http://www.chaokontum.com/forum

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Đang tải dữ liệu...
    Free forum | Văn hóa | Khác | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog